Nhà mới

Mình nghĩ mình là một người làm gì cũng nhanh chóng. Thế nên mình rất hay hậm hực em Hoàng vì nó làm thì cũng đủng đỉnh hoặc lề mề. Đến bố mẹ còn phải bó tay cơ mà :v Mình vừa chuyển nhà. Chỉ muốn xếp đồ một lèo cho xong nhưng không phải... Continue Reading →

Chuyện mai mối

-cô Huyền bây giờ bỏ FB Zalo rồi nhỉ?-ừ-chỉ dùng Instagram thôi à?-ừ (Thực ra tao block mày và chuyển mọi người sang FB khác chứ tao vẫn dùng FB mà. Còn Zalo thì không hay vào nên mọi người cứ tưởng tao gỡ) Thế muốn nhắn tin cho Huyền thì khó nhỉ? Đúng vậy.... Continue Reading →

Sớm mai nắng em phơi cuộc tình

Trong bức ảnh mới nhất trên IG, mình để tút "Biết đâu sớm mai nắng em phơi cuộc tình". Mỗi chú thích ảnh của mình thường không đơn thuần chỉ để cho nó "deep". Thật trùng hợp là ảnh đúng tông màu của IG feed và Hà Nội đang chờ một ngày nắng thật, để... Continue Reading →

Thi cử 2

Có một thời mình đã từng theo đội tuyển Văn nhưng mình chẳng mấy khi được cô giáo khen, điểm thi học sinh giỏi (HSG) thì lẹt đẹt. Cô chỉ hay bảo mình chăm chỉ làm bài tập, hết! À có đúng một lần lần cô đọc văn mình cho lớp nghe nhưng chỉ là... Continue Reading →

The darkest

Phim Tiệc trăng máu nói mỗi người đều sống 3 cuộc đời: công khai, riêng tư và bí mật. Công khai đương nhiên là những gì đẹp đẽ nhất rồi, riêng tư thì hãy trở nên thân thiết hơn để được biết. Còn bí mật, thực ra tỷ lệ bộc lộ cho người xa lạ... Continue Reading →

Trần Lê Quỳnh và thấu cảm “Màu Trắng”

Hôm qua YouTube tự phát bài Màu trắng, giai điệu nghe rất cuốn nhưng mình không để ý tới phần lời, chỉ nhớ câu cuối là “Và trên mái nhà đàn chim én về cùng mùa xuân”. Hay quá nhỉ, để phát lại xem sao. Ôi mình bất ngờ với phần lời, nghe rất thương và thấu cảm. Từng câu chữ anh Quỳnh viết đắt giá quá.

Sau khi nghe nhiều phiên bản thì mình ưng nhất Hy hát, rất tự sự. Riêng Hiền Thục hát còn cười tươi hơn hoa, không thể hiểu nổi. Đức Tuấn thì hơi cứng và không có cảm xúc.

Tuyết rơi mùa hè

Nhạc Trần Lê Quỳnh là một cuốn phim chậm buồn, một chuyện riêng tư. Riêng tư đến độ mà bạn có thể thấy ngày hôm qua của chính mình. Cũng theo lẽ riêng tư ấy, ta bắt gặp một cô bé trong cuộc trưởng thành đầy sang chấn bằng giai điệu và ca từ của “Màu Trắng”.

Với “Màu trắng”, Trần Lê Quỳnh  đã kể một câu chuyện bằng chất liệu âm nhạc, thứ âm nhạc dung dị mà thấu cảm. Nhạc sỹ bấm máy cho cuộn phim của mình bằng chiêm nghiệm của trái tim trưởng thành đầy thương yêu:

Tình yêu như chuyện cổ tích,

Cha đã lâu lắm không xem

Tình yêu như người bạn cũ,

Mẹ đã lâu lắm không gặp.

Một ô cửa trắng

Một cô bé giấu những giọt lệ

Giữa những vì sao rơi ngoài song

Trong một đêm lấp lánh ánh trăng

View original post 1 038 từ nữa

Điều hoang đường nhất

Hôm qua lúc lướt qua một post FB về bài Mây của Đỗ Bảo, mình đọc được bình luận khá buồn cười nhắc tới bài Bí mật của Eva. Ôi cũng có người nghe Bí mật của Eva đấy, sau một hồi đắn đo thì mình nhấn nút kết bạn. Bình thường mình cũng như... Continue Reading →

Tự kỷ

Hồi nhỏ, người trong xóm còn bảo mình như đứa tự kỷ. Ôi, đúng là miệng lưỡi thiên hạ. May mà mẹ mình bỏ ngoài tai, làm sao một đứa líu lo suốt ngày như mình lại tự kỷ được. Mình biết vì sao người ta bảo thế. Mình không làm sao để nói chuyện... Continue Reading →

Là bạn

Có người bảo Huyền nhiều bạn đấy chứ. Ngoài bạn thuở nhỏ, bạn phổ thông, bạn đại học thì mình còn những bạn mà kể ra người ta thấy khó hiểu, tại sao có thể duy trì quan hệ được. Kiểu em Liên - chị gái của bạn thân (Lan) của em gái (Hiền) của... Continue Reading →

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

Up ↑