Lúc mới viết blog, mình từng có một bài đăng về chuyện với T, nhưng đã ở chế độ riêng tư. Lâu lâu rồi mình mới nhớ tới T. Nhớ như một con người, một đứa bạn lâu không gặp chứ chưa từng có nghĩa gì khác ạ. Là do anh Thắng nhắc tới Bảo... Continue Reading →

Điều hoang đường nhất

Hôm qua lúc lướt qua một post FB về bài Mây của Đỗ Bảo, mình đọc được bình luận khá buồn cười nhắc tới bài Bí mật của Eva. Ôi cũng có người nghe Bí mật của Eva đấy, sau một hồi đắn đo thì mình nhấn nút kết bạn. Bình thường mình cũng như... Continue Reading →

Thu sang ai nở nụ cười ban mai

[Thứ Sáu, ngày 9/10/2020] Trời lạnh, nắng hanh, thứ nắng khiến người ta muốn lôi hết đống chăn ga quần áo ra phơi giũ. Dạo này mình dậy sớm chắc vì không muốn bỏ lỡ thời tiết chỉ tồn tại ngắn ngủi. Biết là ai cũng thích tiết trời này lắm nhưng chuyện như vẫn... Continue Reading →

Đôi cánh tình yêu

Ngày xưa lúc thích anh nọ, mình hay nghe Đôi cánh tình yêu của Mỹ Tâm. Đây là nhạc quảng cáo cho xe Mitsubishi Jolie. Ôi chao sao Mitsubishi chọn được bài nhạc hay thế, hay đi vào lòng người mà hiếm hãng nào có được. Ắt hẳn rất nhiều người đã từng xem quảng... Continue Reading →

Tháng Tư về

Buổi trưa mưa cực kỳ to như sắp vỡ trời, như ném đá xuống. Rồi chiều nắng rất đẹp. Cây cối xanh mởn như luôn vậy mỗi độ xuân sang hè. Mình nằm duỗi dài nghe nhạc, phóng tầm mắt ra cánh đồng trước nhà, tận hưởng thứ không khí mát lành, 28 độ C... Continue Reading →

Nóng mà lan man về ngày xưa

Huyen Nguyen's Blog

Trưa chủ nhật, mẹ con nằm ở sàn nhà cho mát nói chuyện trời nóng. Mẹ bảo ngày xưa đưa hai đứa đi học buổi trưa vì thương con mình bé tý tẹo hơn con nhà người ta. Thế mà mình đã chỉ nghĩ bố mẹ đưa đi học là điều đương nhiên và bạn bè chúng nó cũng như vậy. Rồi mẹ kể tiếp hôm nào mẹ không đón, ông nội đi thay là mình không chịu lên xe ông luôn, lóc cóc đòi đi bộ. Mặc dù ông bà ở cùng nhà, trông nom hai chị em cho bố mẹ đi làm. Ừ mình cũng không hiểu tại sao hồi lớp một lại bướng thế. Chắc bảo thủ từ bé, mặc định chỉ duy nhất leo lên xe mẹ. Bất chợt nước mắt rơi, vì nhớ ông. Lúc nào cũng ước có phép màu thời gian để quay…

Xem bài viết gốc 412 từ nữa

Bỏ quên

Hôm qua có một người lạ inbox FB cho mình hỏi lâu rồi không thấy Huyền vào Soundcloud... Mình gỡ Soundcloud được vài tháng rồi, nghe vậy nhớ tới cái tài khoản đã mọc mốc ấy mà đăng nhập lại. Thấy có tin nhắn của bạn này 4 tháng trước "Không biết Huyền còn dùng... Continue Reading →

Đi là để trở về

Mỗi lần du lịch về mình đều có cảm giác nhớ chuyến đi của mình dù không phải cuộc chơi nào cũng êm xuôi. Mình sợ cảm giác đặt chân xuống Nội Bài và hôm sau phải đi làm. Mình sợ khói bụi và ồn ào. Nhưng lần này thì không, mình đến Nhật và... Continue Reading →

Blog tại WordPress.com.

Up ↑