Entre nous

https://www.youtube.com/watch?v=9mQ9ep2OylI Đây là ví dụ của việc dù nghe không hiểu lời vẫn hay nhưng nên đọc thêm lời để biết thế nào là điểm 10+1 cho một bài hát. Đội F-Zone của Kites chuyển ngữ hay quá. Giữa đôi taLà câu chuyệnBắt đầu rất tình cờLà ánh mắt không ngừng tìm kiếm nhauGiữa đôi... Continue Reading →

Trần Lê Quỳnh và thấu cảm “Màu Trắng”

Hôm qua YouTube tự phát bài Màu trắng, giai điệu nghe rất cuốn nhưng mình không để ý tới phần lời, chỉ nhớ câu cuối là “Và trên mái nhà đàn chim én về cùng mùa xuân”. Hay quá nhỉ, để phát lại xem sao. Ôi mình bất ngờ với phần lời, nghe rất thương và thấu cảm. Từng câu chữ anh Quỳnh viết đắt giá quá.

Sau khi nghe nhiều phiên bản thì mình ưng nhất Hy hát, rất tự sự. Riêng Hiền Thục hát còn cười tươi hơn hoa, không thể hiểu nổi. Đức Tuấn thì hơi cứng và không có cảm xúc.

Tuyết rơi mùa hè

Nhạc Trần Lê Quỳnh là một cuốn phim chậm buồn, một chuyện riêng tư. Riêng tư đến độ mà bạn có thể thấy ngày hôm qua của chính mình. Cũng theo lẽ riêng tư ấy, ta bắt gặp một cô bé trong cuộc trưởng thành đầy sang chấn bằng giai điệu và ca từ của “Màu Trắng”.

Với “Màu trắng”, Trần Lê Quỳnh  đã kể một câu chuyện bằng chất liệu âm nhạc, thứ âm nhạc dung dị mà thấu cảm. Nhạc sỹ bấm máy cho cuộn phim của mình bằng chiêm nghiệm của trái tim trưởng thành đầy thương yêu:

Tình yêu như chuyện cổ tích,

Cha đã lâu lắm không xem

Tình yêu như người bạn cũ,

Mẹ đã lâu lắm không gặp.

Một ô cửa trắng

Một cô bé giấu những giọt lệ

Giữa những vì sao rơi ngoài song

Trong một đêm lấp lánh ánh trăng

Xem bài viết gốc 1 038 từ nữa

Điều hoang đường nhất

Hôm qua lúc lướt qua một post FB về bài Mây của Đỗ Bảo, mình đọc được bình luận khá buồn cười nhắc tới bài Bí mật của Eva. Ôi cũng có người nghe Bí mật của Eva đấy, sau một hồi đắn đo thì mình nhấn nút kết bạn. Bình thường mình cũng như... Continue Reading →

Soul

Xem xong phim Soul mình thấy ham sống sợ chết quá. Mặc dù bình thường cũng vậy rồi. Ngày nay người ta tự tử nhiều có vẻ cũng là do “Họ có điều kiện sống nhưng không có lý do sống, họ có phương tiện sống nhưng không có mục đích sống” - trích Đi... Continue Reading →

An Gia

Trong một bộ phim dài tập mình xem gần đây, tuy những điều diễn ra trên phim không còn xa lạ nhưng nó khiến mình không thể không ghi vài dòng. Một cặp vợ chồng khi mới sinh đứa con thứ nhất, điều kiện kinh tế không cho phép nên sống cùng bố mẹ chồng... Continue Reading →

Giọng ca thiên thần

Hayley Westenra được nhận xét có giọng hát của một thiên thần, trong, sáng, cao. Mình bắt đầu nghe Hayley năm 2014. Mãi mới kiếm được một người ít nhất đã biết bài Never say goodbye của Hayley - chị Hương VP9. Dù giọng trong vắt tựa sương sớm nhưng nhạc Hayley hình như buồn... Continue Reading →

Những ngày mà anh chưa tới

Khi mà "nhà bao việc" trong truyền thuyết lại chẳng biết làm gì trước. Ví dụ vẫn lên blog nhưng không biết chọn bài nào đọc, cuối cùng lướt lướt rồi để đấy. Cứ từ từ sẽ xử dần. Bây giờ là lúc nghe nhạc. Có thứ âm nhạc cần nhiều trải nghiệm mới cảm nhận... Continue Reading →

Le Papillon (2002)

Đang làm với một khách Pháp, viết email tiếng Anh mình đọc không hiểu nhiều lắm (hic). Trùng hợp cũng đang ngồi nghe lại list nhạc Pháp tổng hợp từ năm ngoái. Nhớ ra có bài viết về phim Le Papillon gần một năm chưa post. Cả phim cả nhạc đều gợi lên cảm giác... Continue Reading →

Blog tại WordPress.com.

Up ↑